Anh Boss Xấu Xa Trong Lời Đồn

Chương 1216: KHÔNG XẢY RA ÁN MẠNG THÌ LÀ CHUYỆN NHỎ



Hạ Diệp Chi tuy rằng trong lòng có chút hoài nghi nhân sinh rồi, nhưng nét mặt vẫn không thay đổi, nói với Mạc Đình Kiên ở đầu dây bên kia: “Vậy anh ráng xong việc sớm rồi về ngủ nha.”

Mạc Đình Kiên: “Được, em ngủ trước đi, đừng đợi anh.”

Sau khi cúp máy, Hạ Diệp Chi ngẩn người ngồi tựa trên đầu giường, có chút dở khóc dở cười.

Mạc Đình Kiên sẽ không xem hết sáu tập rồi mới trở về thật chứ?

Cô nhìn đồng hồ, vẫn quyết định đợi Mạc Đình Kiên.

Đầu giường của bọn họ lúc nào cũng có để sách, có lúc bọn họ sẽ cùng nhau xem sách rồi ngủ.

Hạ Diệp Chi xem một hồi cảm thấy có chút buồn ngủ rồi.

Quyển sách trên tay trượt sang một bên, cô nghoẹo đầu ngủ, mơ màng không biết qua bao lâu, bên ngoài có tiếng mở cửa.

Hạ Diệp Chi ngẩng đầu, nhập nhèm mở mắt nhìn ra cửa, Mạc Đình Kiên đi vào nhà thì nhìn thấy đôi mắt ủ rũ của cô, mặt anh hiện lên sự kinh ngạc, bước nhanh vè phía cô, ấm áp nói: “Sao còn chưa ngủ? Không phải đã nói không cần đợi anh sao.”

Hạ Diệp Chi lắc lắc đầu, khiến sự ủ rũ trong đôi mắt tản đi một ít rồi mới hỏi anh: “Anh xong việc rồi hả?”

“Cũng gần xong rồi, còn một chút việc có thể để ngày mai làm cũng được.” Mạc Đình Kiên thấy cô buồn ngủ đến vậy rồi vẫn đợi anh, giọng nói dịu dàng đi rất nhiều.

Hạ Diệp Chi nghe anh nói ngày mai làm cũng không sao, không nhịn được mà nhoẻn miệng cười, thiệt thòi cho anh còn tỏ ra không có việc gì, bộ dạng đứng đắn.

Hạ Diệp Chi cũng không vạch trần anh: “Nhanh đi rửa mặt rồi ngủ đi, buồn ngủ lắm rồi.”

Cô ngáp một cái, chậm rãi ngã xuống giường, kéo chăn lên, chuẩn bị ngủ.

Vừa nhắm mắt cô liền ngủ mất, ngay cả tiếng nước chảy trong nhà tắm cũng không nghe thấy, cũng không biết anh lúc nào thì quay lại ngủ.

Hạ Diệp Chi ngủ một giấc tới sáng.

Vị trí bên cạnh trống không.

Hạ Diệp Chi xoa xoa tóc, thức dậy tắm rửa, thay đồ, sau đó lại đến thư phòng tìm Mạc Đình Kiên.

Đẩy cửa ra thì nghe thấy tiếng động bên trong, vẫn là lời thoại của ‘Thành phố bị mất 2’

Hạ Diệp Chi không ngờ mới sáng sớm mà Mạc Đình Kiên đã xem phim trong thư phòng, anh cũng không ngờ cô sẽ thức sớm như vậy.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai cùng ngây người.

Hạ Diệp Chi dỡ khóc dỡ cười, nhịn cười, tỏ ra nghiêm túc hỏi anh: “Mạc tổng công việc thật bận rộn.”

Mạc Đình Kiên tạm ngừng phim, cũng tỏ ra nghiêm túc nói: “Thỉnh thoảng cũng phải thư giãn một chút.”

Hạ Diệp Chi che miệng, cười quay mặt sang chỗ khác.

Mạc Đình Kiên cảm thấy cái cớ này có chút miễn cưỡng, đang định nói gì đó thì điện thoại trong tay đã reo lên.

Anh chỉ đành nhận điện thoại trước.

“Dậy rồi hả?” Là Cố Tri Dân gọi tới.

Mạc Đình Kiên: “Ừ.”

“Tên ngốc Đình Tây tối qua gây sự ở Kim Hải, giờ đang bị tạm giam đó.” Cố Chi Dân nói xong thì giận lên: “Cậu nói xem cậu ta cũng là một thằng đàn ông già hơn ba mươi tuổi rồi, còn tưởng mình là trai mới lớn hai mươi tuổi hay sao, yêu đương thôi mà chút nữa thì xảy ra án mạng…”

Cố Tri Dân nói cả buổi vẫn chưa nói đến trọng tâm, Mạc Đình Kiên ngắt ngang: “Cậu một tên đàn ông hơn ba mươi tuổi sao càng ngày càng dài dòng vậy.”

Cố Tri Dân: “…”

Mạc Đình Kiên: “Rồi rốt cuộc xảy ra án mạng chưa?”

“Chưa.” Cố Tri Dân nói xong còn thêm vào: “Suýt nữa.”

Mạc Đình Kiên lập tức lướt qua nữa câu sau của anh ta: “Không xảy ra án mạng thì là chuyện nhỏ.”

Hạ Diệp Chi nghe anh hỏi “Có xảy ra án mạng không” thì chạy tới, Mạc Đình Kiên cúp máy, xong thì giải thích với cô: “Phó Đình Tây tối qua gây sự ở Kim Hải.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.